VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU LẦN THỨ 45

It looks lượt thích your browser does not have JavaScript enabled. Please turn on JavaScript and try again.

Bạn đang xem: Viết thư quốc tế upu lần thứ 45


RecentAn toàn, an ninh thông tinCong Bo 2020Pháp điển ngành TT&TTTrang hội thi Viết thư thế giới UPUCurrently selectedTrang Đào tạo ra nghề mang đến lao rượu cồn Nông thônTrang dịch vụ thương mại bưu thiết yếu công íchTrang Điều tra, những thống kê toàn quốc thịnh hành dịch vụTrang Đưa việt nam sớm biến nước khỏe khoắn về CNTT&TTTrang khối hệ thống QLCL ISO ngành TT&TTTrang Số liệu - báo cáoTrang Thi đua - Khen thưởngTrang Thông tin cải tân Thủ tục Hành chínhTrang tin tức và truyền thông với Nông thôn
*

*
*
*
*

Cổng tin tức điện tử bộ TT&TT xin ra mắt toàn văn bức thư giành giải Nhất cuộc thi Viết thư UPU lần thứ 45 với chủ đề “Hãy viết một bức thư cho chính bản thân năm 45 tuổi” của em Nguyễn Thị Thu Trang, học sinh lớp 9B, trường thcs Nguyễn Trãi, nam giới Sách, Hải Dương.

Xem thêm: Hậu Trường Sao Thái Lan - Tin Tức Tức Online 24H Về Dien Vien Thai Lan


Vậy là gần tứ tháng kể từ ngày tôi xa lánh dương thế. Chắc hẳn rằng sự trường đoản cú giã trần thế quá sớm khiến cho tôi trưởng thành hơn để bây giờ tôi viết bức thư này mang lại anh. Tôi – bé nhỏ Aylan Kurdi, 3 tuổi, tín đồ Syria – được cả trái đất biết mang lại với giấc ngủ vĩnh hằng bên trên bờ biển Bodrum, Thổ Nhĩ Kỳ, viết mang lại anh – là tôi của tổi 45 còn sống nơi trần thế. Nghe có vẻ như vô lý anh nhỉ? Tôi đã chết thì làm những gì có anh! Nhưng lý do lại tất yêu khi đều thứ số đông trong một niềm mơ ước – cả tôi với anh. Các thiên thần sẽ giúp tôi giữ hộ bức thư này mang lại anh!
Anh bạn thân yêu! giờ đây tôi vẫn ở trên thiên đường – một nhân loại kỳ diệu cùng lung linh biết mấy. Vị trí này chẳng gồm ngày xuất xắc đêm. Khía cạnh trời, vầng trăng với cả những vì sao lấp lánh lung linh cùng nhau tỏa sáng, không khí lúc nào thì cũng trong veo như trộn lê. Bà bầu và anh trai tôi đã mỉm cười cùng hồ hết linh hồn khác. Cửa hàng chúng tôi không tất cả quốc gia, … chưa hẳn di cư, không minh bạch tôn giáo, không có khủng bố hay bạo lực…. Toàn bộ đều tương đồng – gần như linh hồn cất cánh nhẹ nhõm, thanh thành cùng bình yên.
Giờ đã là giao thừa. Từ bên trên đây, công ty chúng tôi có thể ngắm nhìn cả trái đất. Ngắm nhìn những chùm pháo hoa lung linh bùng nổ vào màn đêm và lắng nghe giờ chuông ngân vang. Dưới kia là phần đa mảng màu tương phản. Có những nơi tỏa nắng rực rỡ trong ánh sáng, lại sở hữu những mảng màu sắc tương phản. Bao gồm nơi tỏa nắng rực rỡ trong ánh sáng, lại có những mảng về tối im lìm đâu đó. Giờ đồng hồ chuông lẫn trong giờ sóng, niềm hạnh phúc ở cùng với bất hạnh, thù hận kèm theo với tình yêu… Chao ơi, cuộc sống thường ngày nơi trần thế! Giờ toàn bộ đã vượt xa vời…
Anh bạn tuổi 45 ơi, anh còn ghi nhớ chứ! chúng ta theo phụ huynh chạy trốn khỏi chiến tranh và đấm đá bạo lực đẫm máu chỗ quê đơn vị Kobani với giấc mơ về “miền đất hứa” sinh hoạt trời Âu. Vậy mà, niềm mơ ước ấy hoàn thành chỉ 20 phút sau khi chiếc thuyền khởi hành. Biển dậy sóng, thuyền lật úp, bàn tay bé nhỏ của tôi buông tách tay mẹ. Tôi vẫn vật lộn cùng với những nhỏ sóng, đã cụ bấu víu mang sự sống ý muốn manh, sẽ vẫy vùng trong tốt vọng. Nhưng lại đứa bé 3 tuổi thì có thể làm được gì giữa hải dương cả bát ngát trong trời tối mịt mù? và rồi… biển cả cả rộng lớn mở đón tôi vào lòng. Biển lớn cả cũng tương đối khoan dung khi thay vày nhấn chìm tôi đã đưa tôi vào bờ, nằm yên ổn trên cát. Hẳn anh còn ghi nhớ hình hình ảnh của tôi lúc ấy. Bé nhỏ bỏng. Áo màu đỏ và quần xanh lam. Chân đi giày. Nhị tay xuôi theo hướng chân. Tôi ở trên bãi biển. Mặt úp xuống bờ cat hiền hòa như đang say ngủ. Xung quanh, những con sóng vỗ về. Một giấc ngủ dài. Vĩnh viễn.
Hình hình ảnh tôi được chia sẻ rộng rãi trên những trang mạng làng mạc hội, những phương một thể truyền thông. Họ sẽ nói rất nhiều gì? “Thảm họa nhân đạo mang ý nghĩa toàn cầu”, “Biểu tượng của nỗi đau mà tín đồ dân Syria buộc phải hứng chịu cũng giống như nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi nỗi đau ấy” rồi “khiến trái đất câm lặng” xuất xắc “thức tỉnh lương tri”… cùng đây chưa hẳn là cách người ta “cường điệu hóa” tốt “thi vị hóa” một cái chết. Đây là mức độ lay cồn từ một cái chết cùng là cách fan ta có tác dụng dịu lại nỗi đau. Nhưng mà dù vắt nào đi nữa thì một sự thật vẫn luôn hiện hữu. Một cuộc sống đã chấm dứt. Đứa trẻ sống thọ tuổi lên 3. Tôi và gia đình đã sống sót qua mưa bom bão đạn sinh sống Syria bất ổn, cơ mà lại chầu ông vải khi đang trê tuyến phố tìm một nơi bình yên khác để sống. Chết choc quá sức đau buồn và vượt sức vô lý. Chao ôi, 3 năm – một cuộc đời! Giá không có chiến tranh và bạo lực, giá chỉ tôi được đi trên loại thuyền chắc chắn rằng hơn; giá tía mua được mang lại tôi mẫu áo phao, giá các nước châu Âu không ngừng mở rộng đường biên giới; giá chỉ như… thì có lẽ tôi đang không phải chết!
Giờ thì thể xác tôi đã có được trở về khu vực quê nhà. Một hành trình trở về đất mẹ gian truân, nhọc nhằn. Dẫu vậy là trở về sau khoản thời gian đã chết. Trở về mẫu nơi nhưng mà tôi đã tháo chạy. Quay trở lại chỉ đề nằm dưới lòng đất. Đúng là một trong những kiếp người dạt trôi, một phận bạn bèo bọt!
Nhưng anh ạ, dù sao thì tôi cũng được nhiều người biết đến, được an ủi. Còn mặt hàng nghìn, thậm chí còn còn mặt hàng triệu cái chết khác thì sao? hàng ngàn người di trú đã băng hà khi thừa Địa Trung Hải, hàng trăm ngàn đứa trẻ đã chết vì chưng đói, vì rét, vì căn bệnh tật, hàng trăm người đã bị tiêu diệt vì lớn bố. Có những người biết là sẽ bị tiêu diệt khi đề nghị vượt đại dương di cư cơ mà không làm cho khác được. Một tín đồ đồng hương thơm Syria của tôi đã viết vậy này trước khi chết chìm anh ạ. “Cảm ơn biển cả cả đã tiếp nhận chúng tôi mà không yên cầu visa… nhưng không hỏi tôn giáo của tớ là gì….”. Nuốm đấy, có những cái chết được fan ta xoa dịu. Có các cái chết được bạn ta tưởng nhớ. Nhưng cũng có những chết choc bị quăng quật rơi, quên lãng. Chao ôi, chỉ tất cả chết bắt đầu hết bất công sao? xuất xắc đến chết cũng không hết bất công?
Và từ khu vực đây, trường đoản cú trong âu sầu tột cùng của một đứa trẻ con đã chết từ trong yên bình, nhẹ nhõm nơi thiên đàng, tôi viết thư cho anh – là tôi, 45 tuổi còn sống nơi trần thế. Anh đang hỏi sao chưa hẳn một lứa tuổi nào khác? Anh bạn, tôi lựa chọn anh – tuổi 45 – là bởi vì lúc đó ta đã định vị được bạn dạng thân vào cuộc đời. Khi tôi 45 tuổi, còn sống – là anh – ta sẽ cố kỉnh nào nhỉ? Một ông bố? Một công chức bình dân? hay một nhân vật có khả năng thay đổi thế giới? Anh biết đấy, Steve Jobs của táo apple cũng là một trong những người di cư. Với ta vẫn sống ở đâu? Trở về quê nhà Syria giỏi ở miền khu đất hứa trời Âu? trái đất khi ấy đã ra sao/ gồm như thiên đàng tôi đang sống? Tuổi 45 ngỡ sẽ đến như một lẽ tự nhiên ư? Không! bao gồm tuổi 45 vĩnh cửu chỉ là ước mơ không thành hiện thực. Ai sẽ đến tôi và phần đa đứa trẻ con như tôi tuổi 45? Ai đã cho công ty chúng tôi cuộc đời? làm thế nào để tất cả mọi người đều phải có tuổi 45, tuổi 55 và hơn thế nữa? thắc mắc ấy ai sẽ vấn đáp cho tôi, thưa anh!